THÓI QUEN ĐỊNH HÌNH SUY NGHĨ

THÓI QUEN ĐỊNH HÌNH SUY NGHĨ

5/5 - (1 vote)

Điều mà ai cũng đã từng nghe qua là suy nghĩ sẽ định hình nên hành động của mỗi người. Những người nghĩ tích cực sẽ có xu hướng hành động tích cực, những người nghĩ phức tạp sẽ có xu hướng cẩn thận, những người nghĩ phóng khoáng thì có xu hướng hành động nhanh,… kiểu kiểu vậy. Ở bài này mình không muốn nói đến suy nghĩ nào sẽ định hình nên hành động nào, mình chỉ đưa ra ví dụ như vậy thôi. Bài viết này mình muốn nói đến sự quan trọng của thói quen sẽ tác động và định hình tới suy nghĩ như thế nào.

Theo Wiki thì thói quen là một chuỗi phản xạ có điều kiện. Phản xạ có điều kiện là những hành vi (nếp sống, phương pháp làm việc) được lặp đi lại nhiều lần trong cuộc sống.

Đối với mình thì từ khi hồi còn nhỏ, mà cũng chả nhỏ lắm, chắc cũng phải đến tầm 20, 22 vẫn vậy – đó là chưa ý thức được những thói quen mà mình đang làm hàng ngày sẽ ảnh hưởng như thế nào tới bản thân. Hầu như tất cả những thói quen mình làm là đều được hình thành bởi môi trường xung quanh chứ không phải xuất phát từ bản thân mình. Nói ngắn lại là cuộc đời đặt đâu ngồi đó, cuốn theo như một tờ giấy trắng trôi đến đâu thì trôi vậy.

Mình hoàn toàn bị động tiếp nhận những thói quen đấy bởi yêu cầu từ môi trường bên ngoài, ví dụ như:

+ Đến tuổi là phải đi học, làm bài tập, kiểm tra bài cũ, chép bài, đi thi cử, gian lận, tranh đua với con nhà người ta.

+ Hóng tin tức, drama con bạn lớp bên, tham gia những hội nhóm, nói xấu đứa này đứa kia.

+ So sánh lương lậu, chức vị, công ty này nọ, nghề nghiệp này kia với đứa bạn trên fb.

+ Chạy theo những cơ hội đầu cơ, chớp nhoáng và sấp mặt ngay sau đó.

+ Giải trí hàng giờ bên mạng xã hội, phim ảnh, chill quán này quán nọ.

Của mình hết đấy :)) Chả xa lạ gì cả. Mình không bảo những thứ trên kia là sai, đấy là những điều bình thường nhất mà ai ai cũng biết và mình nghĩ ai cũng đã từng có 1 trong những thói quen bình thường trên. Nếu trong trường hợp những thói quen hay hành động trên là xuất phát từ quyết định bản thân thì mình không nói (đối với mình nếu quyết định do cá nhân thì mình nghĩ đều là quyết định đúng), nhưng với mình thì hầu như là mình quyết định bởi yếu tố bên ngoài.

Mình có sai khi làm vậy không? Sai chứ, sai nhiều là đằng khác, bởi mình không suy nghĩ gì khi làm cả. Một người tự chủ đưa ra quyết định được khi mà chỉ khi họ có quyền làm điều đó. Điều thú vị là hầu hết mọi người đều bị mất đặc quyền này từ lúc còn nhỏ, đó là các quyết định đều qua 1 màng lọc từ bên ngoài: bố mẹ, người thân, thầy cô, bạn bè,… Cho nên lâu dần hình thành 1 thói quen có hại đầu tiên đó là “Không (hoặc rất ít) suy nghĩ khi đưa ra quyết định”.

Việc không (hoặc rất ít) suy nghĩ khi đưa ra quyết định sẽ dẫn đến câu chuyện mình sẽ chỉ đơn giản là hành động theo những gì môi trường bên ngoài yêu cầu. Điều này dẫn đến sinh ra những thói quen, hành động mà mình đã làm ở phía trên.

Bây giờ mình sẽ nói đến lý do tại sao thói quen sẽ tác động và định hình lên suy nghĩ của mỗi người nhé.

Hồi xưa bị áp lực thi cử nên gian lận trong thi cử, lúc đó thì ai cũng làm cho nên mình thấy chuyện đó là bình thường. Quen dần thì học được cách đi thầy cô để được qua môn. Dần dần đi làm là tìm cho ra cửa sau để đi cho nhanh hơn. Cao hơn nữa để lên chức này nọ thì phải làm này làm kia. Tiếp theo nữa chưa thỏa mãn về thu nhập, địa vị là lại đi vào vòng xoáy của gian lận nhưng ở mức độ cao hơn.

Hóng tin tức của đứa lớp bên để có chuyện đi buôn với bạn bè. Hóng nhiều tin tức hơn ở trường khác, sự kiện khác. Cố gắng theo những tin tức giật gân, chuyện của xã hội, chuyện của nhà người ta. Suốt ngày thông tin nạp vào người toàn những chuyện trên trời dưới biển. Luôn cố gắng là người nhanh nhất, sớm nhất, biết trọn vẹn nhất để không bỏ lỡ bất kỳ tin gì. Tâm trạng luôn ở tâm thế bất an, nhìn ở đâu cũng thấy rủi ro, sợ người này người kia đánh giá khi mình làm cái gì đó, không còn thời gian phát triển cho bản thân.

So sánh với đứa bạn ngồi cùng bàn, với đứa giỏi lớp kế bên, với đứa đi du học kia nọ. So sánh với bạn làm ở nghề này, công ty kia, lương cao, lậu khủng. So sánh với đứa bạn đi du lịch, nghỉ dưỡng, cuộc sống hạnh phúc. So sánh với anh này anh kia trong ngành. Cố gắng đuổi theo một điều gì đó để cho ngang bằng, nhưng chưa thấy bao giờ bằng cả vì cứ lên đến một mức là lại so sánh tiếp, điểm dừng áp lực chả có vì mình không thấy nó ở đâu cả.

Những câu chuyện trên có ngoài đời không, có chứ :)) Vẫn là mình đấy, nhưng may là mình đi giữa đường đã dừng lại suy nghĩ nên không đi tiếp trên những con đường đấy nữa. Bởi điểm cuối những con đường này không phải là điều mình có thể chấp nhận được, nói chung mình nếu mình tiếp tục thì sẽ chỉ còn lo lắng, bất an, áp lực mà thôi.

Bạn có để ý một điều thú vị ở đây không? Bắt đầu mỗi con đường trên chỉ đơn giản là những thói quen vô thưởng vô phạt, vì ai cũng làm cho nên bản thân mình thấy đó là bình thường. Nhưng một khi đã quen rồi thì mình sẽ dễ dàng làm những thứ có tác động lớn hơn. Những câu chuyện tiêu cực đều bắt đầu từ những hành động nhỏ nhưng không tốt như những ví dụ ở trên, còn những hành động nhỏ khác nhưng dẫn đến hậu quả lớn như: ăn trộm 1 cái bút, lừa tiền bạn bè, đút lót phía sau,… Làm nhiều quen thói, chấp nhận được điều tiêu cực nhỏ thì dần dần quen với những điều tiêu cực lớn hơn. Và khi thỏa mãn ở cấp độ cao (dù tốt hay xấu) thì sẽ rất khó quay đầu trở về.

Hầu hết những hành động nhỏ ít khi mình có thể ý thức được là điều đó tốt hay xấu bởi nó không có tác động gì tới cuộc sống mình trong ngắn hạn cả. Chính bởi vậy cho nên mình thờ ơ làm nó mà không suy nghĩ như cách mà mình đã được đặt đâu ngồi đấy từ khi còn nhỏ vậy.

Như vậy bạn có thể thấy thói quen nó sẽ định hình nên suy nghĩ của một người ngay từ những bước nhỏ đầu tiên. Suy nghĩ không chín chắn, suy nghĩ xấu, suy nghĩ độc hại, suy nghĩ tiêu cực, suy nghĩ gia trưởng đến từ những trải nghiệm cá nhân của mỗi người dựa trên những gì mình nghe, học, đọc, xem, làm từ nhỏ tới giờ.

Một số đầu sách bảo rằng con người đều phải có quyền quyết định cuộc đời của họ. Theo quan điểm cá nhân của mình thì điều này không đúng vì nó còn phụ thuộc rất nhiều yếu tố khác – mà trong đó môi trường là yếu tố rất quan trọng. Đây cũng là điều mình nghĩ chứng minh cho việc môi trường từ khi còn nhỏ ảnh hưởng rất lớn tới cả cuộc đời của một người. Một người sinh ra ở thành phố đủ điều kiện học hành chắc chắn khác với một người sinh ra ở vùng miền núi cơm còn chưa đủ ăn, áo chưa đủ mặc.

“Một người có quyền đưa ra quyết định khi họ có đủ điều kiện sống văn minh và không phụ thuộc bởi môi trường bên ngoài (gia đình, bạn bè, xã hội)”

Dần dần mình thấy bản thân thích cảm nhận, quan sát, lắng nghe hoặc viết lách nhiều hơn bởi như vậy sẽ khiến mình chậm 1 nhịp so với bình thường. Điều này giúp mình có thời gian để suy nghĩ, để thấu hiểu, để đưa ra quyết định đúng đắn hơn. Như vậy có chậm hay không? Có chứ, nhưng mình nghĩ rằng nhanh để làm gì chứ? Vì mình nghĩ việc đưa ra quyết định sẽ làm gì và không làm gì cũng giúp mình nhanh hơn rất là nhiều rồi.

Mình may mắn là bước dần ra khỏi vòng lặp của những thói quen mặc định vào tầm tuổi 22, 23. Liệu có muộn hay không? Mình không biết nữa, có thể là muộn với người khác nhưng đối với mình thì mình thấy như vậy là sớm. Đúng những cái năm đầu đời bước vào xã hội :)) May mình biết dừng lại suy nghĩ để tránh khỏi những điều cần tránh.

Có một câu mình đọc được khá hay đó là “Suy nghĩ đơn giản không làm cho cuộc sống chúng ta đơn giản hơn”

Một điều thú vị đó là những hành động hay thói quen tiêu cực lại dễ hấp dẫn và dễ bắt đầu nhất. Chúng hấp dẫn bởi vì nó sẽ mang lại kết quả nhanh, ngay và luôn – đây chính là thứ mà thời đại internet sản sinh ra. Mặt khác ở phía ngược lại đó là những hành động hay thói quen tích cực thì lại không dễ làm cũng không dễ bắt đầu. Lý do là bởi đây là những hành động cần quyền quyết định của mỗi cá nhân. Và quy luật thói quen tác động và định hình lên suy nghĩ cũng áp dụng cho trường hợp này.

Các thói quen tích cực thì mình nói cũng nhiều rồi, và nó cũng chỉ đơn giản là những thói quen nhỏ từng ngày thôi (mình vẫn đang tập): đọc sách, quan sát, học thêm kiến thức mới, dành thời gian cho người mình quan tâm, chia sẻ kiến thức mình cho người khác, ngủ sớm :))… Khi bản thân mỗi người cố gắng đưa những thói quen tích cực vào thì những điều tiêu cực tự động sẽ giảm bớt đi nhiều lắm.

Trước kia mình là đứa anti social, cả tháng cả năm mình không đăng bài cũng không follow gì trên mạng xã hội hết :)) Vì mình nghĩ trên đây toàn những thứ linh ta linh tinh. Giờ thì lớn rồi, suy nghĩ cũng khác, mình thì không đổ lỗi cho công cụ nữa mà tất cả là do cách mình sử dụng. Mình đọc gì, nghe gì, xem gì, bình luận gì, đăng gì là quyền quyết định của mình và mình phải chịu trách nhiệm về điều đó. Giờ nhiều tin giật gân hay sâu bít này nọ chắc mình phải 1 tuần sau mới biết được kiểu kiểu vậy, mình vẫn hóng chứ căn bản là mình dành thời gian vào điều quan trọng hơn và giảm bớt những điều khác xuống thôi :)) Mình vẫn là một người bình thường. Vẫn netflix, vẫn lười haha.

Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết. Chúc bạn một ngày bình an.

By Cường Dizi.

Spread the love ♥
Simple Life & Simple Habit By Cường Dizi
Posts created 91
0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Thông báo về
guest
0 Comments
Phản hồi dưới bình luận này
Xem tất cả các bình luận

Begin typing your search term above and press enter to search. Press ESC to cancel.

0
Mình rất vui khi bạn để lại bình luậnx
()
x
Scroll-to-top