ngay

NGÀY 1 THÁNG 1

5/5 - (1 vote)

Ngày hôm qua tính viết một bài tổng kết năm cũ kiểu mình có gì, mình đạt được gì hay kế hoạch năm mới như thế nào. Nhưng rồi mình lại không làm, tại trước đó thì mình cũng viết một bài gọi là tổng kết sơ qua rồi. Còn lý do chính thì mình không biết lên mục tiêu dài hạn kiểu 1 năm tới mình sẽ cần phải đạt được gì.

Thời gian này năm trước (hoặc nhiều năm trước trước đó nữa) mình có lên mục tiêu nhưng nếu để bây giờ nhìn lại thì chệch hướng chắc 80%. Để đánh giá lại thì mình vẫn đề cao tầm quan trọng của mục tiêu, tuy nhiên đối với mình thì năm nay mình sẽ thay đổi về cách đặt mục tiêu.

Bây giờ tạm thời quay lại tiêu đề bài viết lần này: Ngày 1 tháng 1. Lý do mình đặt tiêu đề này là bởi mình muốn nhắc nhở chính mình về cái bẫy nghe có vẻ hợp lý nhưng mình thường mắc phải này.

Ngày trước thì ngày đầu năm là 1 dịp mình cho phép bản thân buông bỏ hết tất cả những điều không tốt, những sai phạm của năm cũ để bắt đầu một trang mới với mục tiêu mới, kỳ vọng mới.

Nếu để mà trả lời một cách rất trưởng thành là những quyết định hay hành động mình đưa ra trong quá khứ thì mình có hối hận không? Thì mình sẽ trả lời là không. Nhưng để trả lời thật lòng thì có rất nhiều quyết định và hành động mình làm sai bét tè nhe và mình cũng chả lấy làm tự hào gì.

Mình cũng đạt được nhiều điều trong năm vừa qua, nhưng bên cạnh đó còn rất nhiều điều mình chưa làm được. Những năm trước thì mình nghĩ rằng suy nghĩ tích cực là chỉ nhìn vào mặt tốt rồi từ đó phát triển lên và đối với những sai lầm thì sẽ xí xóa cho qua năm mới – tức là sau ngày 1/1. Nhưng điều này sẽ khiến sức ỳ của mình càng ngày càng lớn, lý do là vì sao? Lý do là bởi mình biết rằng mình sẽ luôn có cơ hội xí xóa. Ngày 1/1 mình sẽ xí xóa năm cũ và qua năm mới với mục tiêu mới, nếu không làm được thì mình có ngày 1/2, ngày 1/3, ngày 1/6,… và cứ như thế như thế mình dựa vào những cột mốc mình nghĩ mình sẽ thay đổi, sẽ bắt đầu một điều gì đó mới. Hay nói cách khác đây là tâm lý chờ thời điểm hoàn hảo mà mình đã mắc phải nhiều lần. Ỳ càng nhiều sẽ càng quen, kiểu luôn chờ 1/1, 1/3, 1/6 để làm một cái gì đó.

Và năm vừa qua mình phải tự phá vỡ sức ỳ này bằng những dự án cá nhân bên lề công việc chính. Vào 1 ngày nào đó mình đã bắt đầu việc viết, vào một ngày nào đó mình đã bắt đầu việc thu podcast, vào một ngày nào đó mình đã bắt đầu quay video. Và giờ nhìn lại thì đã qua một chặng đường mà chính mình cũng không nghĩ rằng bản thân làm được.

Vậy giờ mình đã thay đổi cách đặt mục tiêu như thế nào? Chỉ 2 câu hỏi mình cần trả lời thôi.

1. MỘT điều mà mình cảm thấy quan trọng nhất hiện tại: Tiền bạc, sự nghiệp, tình cảm, gia đình, sức khỏe?

2. Mình cần làm gì MỖI NGÀY để đạt được điều mình mong muốn?

Tại sao lại là MỘT điều? Đơn giản thôi: Hiện tại mình không có khả năng tập trung quá 1 điều (kiểu yếu thì không nên ra gió). Có một số người mình biết họ làm rất nhiều (mình ngưỡng mộ họ cực kỳ). Mỗi người sẽ có lựa chọn cho riêng mình nhưng mình nghĩ không nên quá 3 điều tại 1 thời điểm. Ở mỗi thời điểm mình hoặc bạn sẽ biết điều nào là quan trọng, nên cân bằng như thế nào là hợp lý. Và chắc chắn sẽ đến thời điểm mình biết thay thế điều quan trọng khác để tập trung.

Tại sao lại là MỖI NGÀY? Mình để ý thấy 1 điều là việc mình bắt đầu cày 24 tiếng trong 1 ngày sau đó bỏ lại dễ dàng hơn việc duy trì 30 phút trong liên tục 48 ngày. Nếu so sánh thì mình thấy nó khó hơn rất nhiều lần. Ở bất kỳ kiến thức nào thì dù mình là một người không biết gì nhưng chỉ cần mình duy trì tiếp xúc với kiến thức đó liên tục rồi chắc chắn sẽ đến một lúc mình sẽ hiểu và ứng dụng được.

Bạn có để ý 2 câu hỏi phía trên không? Đó là ở bất kỳ thời điểm nào mình đều có thể trả lời được chứ không cần phải đợi ngày đầu năm hay cuối tháng. Hiện tại là thời điểm mình xem là quan trọng hơn quá khứ hoặc tương lai. Quá khứ là điều mình rút kinh nghiệm, còn tương lai là điều mình không đoán trước được.

Thật sự giờ mình mới thấm câu: “Nếu bạn muốn biết tương lai của mình, hãy nhìn vào những gì bạn đang làm hiện tại chứ không phải quá khứ”

Đối với mình bây giờ thì ngày 1/1 nó không đại diện cho một khởi đầu mới, một mục tiêu mới hay một trang sách mới. Ngày 1/1 nó chỉ đơn giản là bắt đầu một năm mới theo khung thời gian mà mọi người cùng quy ước với nhau, là thời gian để mọi người gặp lại nhau để chia sẻ những điều trong năm vừa qua, là thời điểm để gửi lời chúc nhau.

Cách đặt mục tiêu của mình không có cụ thể như mình sẽ đạt x, y, z thành tựu nào, bởi mình không kiểm soát được điều đó, mình chỉ đơn giản đưa ra điều quan trọng mà mình cần tập trung tại một thời điểm nhất định và cố gắng vì điều đó. Thêm nữa mình quan niệm rằng mục tiêu không kiểm soát được sẽ sinh ra kỳ vọng, kỳ vọng không kiểm soát được sẽ sinh ra áp lực, áp lực không kiểm soát được sẽ sinh ra vấn đề tiêu cực về tâm lý.

Mình đã từng nhiều lần trải qua vòng lặp trên, lúc đó thì mình không biết cách nào để thoát ra cả. Nhưng rồi dần dần mình đã học được cách để kiểm soát những điều đó. Có một điều quan trọng đó là mình cần thừa nhận một điều rằng tất cả những gì đến với mình đều do mình và mình cần phải chịu trách nhiệm hoàn toàn về nó. Nghe lý thuyết thì có vẻ dễ nhưng thật sự có nhiều trường hợp mình cũng vật vã lắm mới chấp nhận được, nhưng rồi dần dần cũng phải quen với điều đó. Bởi mình tin điều này là điều đúng.

Việc thừa nhận trách nhiệm về bản thân là điều cực kỳ khó bởi cái tôi của mỗi người. Mình tự đánh giá mình là một đứa không mất nhiều thời gian để đặt cái tôi xuống. Mình đặt cái tôi xuống không có nghĩa rằng mình đặt lòng tự trọng xuống, đối với mình thì giá trị bản thân là một điều không thỏa hiệp được. Chắc đây là lý do vì sao mình không có nhiều bạn, những người mình không thích là mình chủ động tránh luôn đỡ mệt người.

Khi mình đặt được cái tôi xuống thì mình cảm thấy các quy chuẩn xã hội cũng đồng thời được gỡ bỏ. Không phải vì xã hội, vì gia đình, vì bạn bè mà mình phải đặt mục tiêu, mình phải lên kế hoạch cho năm mới. Nếu bây giờ có người hỏi rằng mục tiêu năm mới là gì? Thì chắc mình sẽ trả lời rằng mình không có gì cụ thể cả :))

Mới gần đây mình có đọc 1 câu trong sách rằng: “Đừng cố gắng mà hãy nỗ lực để đạt được những gì mong muốn”. Ban đầu thì nghe có vẻ cố gắng và nỗ lực là một. Tuy nhiên tác giả giải thích rằng sự khác biệt giữa cố gắng và nỗ lực hết mình là khi bạn cố gắng, bạn cảm thấy mình đã dốc hết sức, nhưng khi bạn đã dốc hết sức, bạn lại cảm thấy nỗ lực của mình dường như vẫn chưa đủ.

Ở đây mình không phải phân biệt khái niệm ngữ nghĩa tiếng Việt (thực ra đây là sách tác giả Trung cho nên có thể dịch chưa sát). Nhưng mình nghĩ chắc bạn cũng hiểu phần nào ý của tác giả mong muốn truyền tải. Mình muốn nói rằng giờ mình không muốn phủ nhận sự cố gắng hay sự lười biếng của bản thân ở năm cũ để bước sang một trang mới nữa. Mình sẽ tiếp tục theo đuổi những gì mình đang làm hiện tại. Mình sẽ vẫn giữ những điều mà mình tin tưởng. Mình nghĩ đây là một chặng đường dài đã có điểm khởi đầu nhưng chưa biết điểm kết thúc.

Công ty mình vừa mới đây có 1 buổi review sách đã đọc trong tháng với nhau. Có 1 câu chúc mà anh sếp chúc mọi người mà khiến mình ấn tượng: “Anh chúc bọn em tìm ra được niềm tin của bản thân vì khi có nó cuộc sống sẽ ý nghĩa hơn rất nhiều”. Kiểu như hành động, cảm xúc, suy nghĩ, niềm tin sẽ đi chung 1 hướng ấy.

Ví dụ bạn tin rằng sống là để hưởng thụ thì lúc hưởng thụ là lúc bạn hạnh phúc nhất. Chả có niềm tin nào là đúng hay sai cả. Tương tự như bạn tin rằng sống là để trải nghiệm, để vui vẻ, để chia sẻ, để phục vụ, để giải quyết một vấn đề nào đó trong xã hội, để trở thành một người nào đó. Đó không phải là một niềm tin nhất thời bởi nó dễ bị lung lay bởi các tác động từ bên ngoài. Đó phải là niềm tin xuất phát từ chính trong nội tại của mỗi người, mà tìm ra được không còn cách nào khác là tự hỏi bản thân liên tục, tự trải nghiệm thêm nhiều thứ,… Nếu một người nào đó có niềm tin đủ lớn thì họ sẽ làm được rất nhiều điều họ hướng tới.

Năm mới mình chúc bạn chọn được mục tiêu quan trọng để tập trung, nỗ lực duy trì thói quen mỗi ngày và có được cho mình một niềm tin nội tại vững chắc. Chỉ cần 3 điều này đối với mình là quá đủ cho một chặng đường rồi. Và mình tin rằng chặng đường này sẽ thú vị và nhiều trải nghiệm, để rồi lúc nào đó bạn và mình gặp nhau để trò chuyện bên chén trà haha.

Cảm ơn bạn đã đọc bài viết. Chúc bạn một ngày bình an.

By Cường Dizi

Spread the love ♥
Simple Life & Simple Habit By Cường Dizi
Posts created 91
0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Thông báo về
guest
0 Comments
Phản hồi dưới bình luận này
Xem tất cả các bình luận

Begin typing your search term above and press enter to search. Press ESC to cancel.

0
Mình rất vui khi bạn để lại bình luậnx
()
x
Scroll-to-top